Kết quả tìm kiếm cho "mùa rẫy cuối năm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 467
Kim loại quý hạ nhiệt sau cơn sốt tháng 1, nhưng nghịch lý bùng lên, đó là nhà đầu tư chờ dữ liệu Mỹ, còn tiệm vàng địa phương thì quá tải người bán, thiếu tiền mua vào.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Đằng sau nụ cười răng đen của người Huế xưa là cả một nghề làm thuốc nhuộm (còn gọi là thuốc xỉa, thuốc rỏi) đầy công phu, vất vả mà nay đã gần như thất truyền với rất ít người còn nhớ và làm được.
Có những miền ký ức không bao giờ già đi, chúng chỉ nằm yên dưới lớp sương mù của thời gian, đợi một ngọn gió bấc cuối năm thổi về để bừng thức. Với tôi, mùa xuân không bắt đầu từ khoảnh khắc kim đồng hồ chạm vào đêm giao thừa, mà đã sớm đến từ những chuyến xe chở Tết thong dong ngang qua triền đê lộng gió, mang theo cái hối hả của lòng người hòa vào cái tĩnh mịch của hồn quê.
Người xưa thường nói “nước chảy đá mòn” nhưng tại những mạch nguồn dưới cánh rừng già thôn Xít Xa, xã Bạch Xa dòng nước lại cần mẫn làm công việc của một người thợ điêu khắc để tạo ra một loại đá rất hữu dụng. Giới thợ rèn thường rỉ tai nhau về những viên cuội xám nằm im lìm dưới dòng suối thuộc địa bàn thôn Xít Xa, vẻ ngoài chẳng chút bóng bẩy nhưng lại góp phần làm sắc ngọt những lưỡi dao của người đi rừng bao đời nay.
Mờ sáng, sương phủ kín đường quê, dòng người tấp nập, những chậu hoa kiểng ven nhà nhú nụ. Dưới sông, những chiếc ghe bầu xuôi ngược chở kiểng về chợ. Không khí Tết đã rộn ràng.
Nép mình bên bờ sông Ly Ly hiền hòa, làng bánh in An Lạc (xã Duy Nghĩa, TP. Đà Nẵng) từ lâu đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức tết của người xứ Quảng. Mỗi khi tháng chạp về, cả ngôi làng nhỏ lại bước vào mùa làm bánh rộn ràng nhất trong năm.
Những ngày cận Tết, khắp các vùng nông thôn của tỉnh An Giang, không khí lao động trở nên nhộn nhịp, rộn ràng hơn bao giờ hết. Từ vườn hoa, ruộng rau đến những vườn cây ăn trái, nhà nhà tất bật chăm sóc, thu hoạch, chuẩn bị nguồn hàng dồi dào phục vụ thị trường, mang theo niềm tin về một cái Tết đủ đầy, sung túc.
Được an cư trong ngôi nhà khang trang trước thềm xuân mới, những hộ dân có hoàn cảnh khó khăn như được tiếp thêm động lực. Những mái ấm thấm đẫm nghĩa tình giúp họ đón xuân vui tươi, hạnh phúc hơn.
Từ quản lý đồng ruộng đến liên kết tiêu thụ, trí tuệ nhân tạo (AI) mở ra hướng khởi nghiệp mới, giúp nông dân chủ động hơn và gia tăng giá trị nông sản.
Tết năm nào mẹ cũng gói bánh cho con cháu. Chỉ cần thấy nồi bánh chưng, bánh tét đặt bên bếp là biết Tết đã về.